Sau năm đầu thấy đàn khoẻ, ai cũng muốn tăng nhanh. Đó là lúc nhiều người mất nhiều nhất.
Ở Đà Lạt, nơi độ cao khoảng 1500 mét, đây là ngưỡng giới hạn với ong dú vốn là loài nhiệt đới, chuyện mở rộng còn phải tính thêm vài yếu tố.
Không phải diện tích đất. Ong dú kiếm ăn trong bán kính vài trăm mét, nên giới hạn là lượng hoa trong vùng đó.
Vượt quá sức chứa thì thêm tổ chỉ là chia nhỏ phần ăn sẵn có. Đàn nào cũng lửng lơ, và tháng 12 đến tháng 2 là cả loạt cùng suy.
Giới hạn thứ hai là thời gian mình có. Nuôi nhiều hơn khả năng chăm thì sớm muộn cũng bỏ bê.
Ở Đà Lạt thì đêm lạnh kéo dài làm giờ kiếm ăn trong ngày rất ngắn, nên bỏ bê là mất đàn chứ không phải chỉ chậm phát triển.
Tách đàn hoặc mua thêm, mỗi cách một ưu nhược.
| Cách | Ưu | Nhược | Hợp khi nào |
|---|---|---|---|
| Tách từ đàn sẵn có | Không tốn tiền, đàn quen khí hậu | Chậm, cả hai bên đều yếu đi | Đã nuôi trên một năm |
| Mua thêm tổ ổn định | Nhanh, đàn khoẻ ngay | Tốn tiền, cần thời gian thích nghi | Muốn tăng nhanh |
| Mua tổ mới tách | Rẻ hơn | Rủi ro cao, cần chăm kỹ | Đã có kinh nghiệm |
| Kết hợp cả hai | Cân bằng | Cần tính toán | Phổ biến nhất |
Mỗi lần tăng nên chờ qua một mùa khó rồi mới tăng tiếp. Ở Đà Lạt thì đó là tháng 12 đến tháng 2.
Lý do: chỉ sau mùa khó mới biết số tổ hiện tại có vượt sức chứa của nguồn hoa hay chưa.
Nếu qua mùa khó mà đàn nào cũng ổn thì tăng tiếp được. Nếu có đàn suy thì dừng lại, xem lại nguồn hoa trước.
Cách này chậm hơn nhưng gần như không mất đàn vì lý do quá tải.
Đây là thứ tự đúng mà ít người làm.
Trồng bổ sung, giữ lại lớp cỏ dại, trồng cây lâu năm ở bờ rào. Làm trước một hai năm thì khi tăng tổ mới có chỗ mà ăn.
Hoặc tìm thêm địa điểm đặt tổ cách vài trăm mét, để có vùng ăn mới thay vì chia nhỏ vùng cũ.
Ở Đà Lạt, chọn vị trí thấp hơn trong vùng, hướng nắng sáng, dùng thùng gỗ dày giữ nhiệt, nên khi mở rộng cũng nên theo hướng đó thay vì dồn thêm vào chỗ cũ.
Sản lượng mật trên mỗi tổ giảm dần dù tổng số tổ tăng.
Đàn nào cũng lửng lơ, không đàn nào bứt lên trong nhiều mùa liền.
Bắt đầu thấy ngại đi thăm tổ, hoặc bỏ qua vài tuần mà vẫn thấy bình thường.
Gặp ba dấu hiệu này thì dừng tăng, tập trung vào chất lượng đàn và nguồn hoa. Số tổ không phải thước đo.
Tuỳ nguồn hoa từng vườn. Tăng vừa phải mà đàn nào cũng khoẻ vẫn hơn tăng gấp đôi rồi mất một nửa.
Tách an toàn hơn vì đàn đã quen khí hậu. Mua thêm nhanh hơn nhưng tốn tiền và cần thời gian thích nghi.
Thường vài năm nếu đi đường chắc. Nhanh hơn thì rủi ro cao hơn.
Nên khi số tổ tăng. Mỗi điểm cách nhau vài trăm mét thì có vùng ăn riêng.
Khi sản lượng mỗi tổ bắt đầu giảm dù tổng số tăng. Đó là lúc nguồn hoa đã tới hạn.
Đặt tổ ở đâu, cách nhau bao xa, hướng cửa quay về phía nào. Những nguyên tắc bố trí khu nuôi ong dú cho vườn nhà tại Đà Lạt.
Ba vấn đề đặc thù của Đà Lạt và cách người nuôi tại chỗ đang xử lý. Biết trước thì chuẩn bị được, thay vì mất đàn rồi mới hiểu ra.
Người đi làm hoặc làm nông ở Đà Lạt vẫn nuôi được. Cách sắp xếp thời gian và chọn quy mô phù hợp với người không rảnh cả ngày.
Cùng một loài ong nhưng mỗi vùng lại có cách nuôi riêng. Những mô hình đang chạy được ở Đà Lạt và lý do chúng hình thành như vậy.
Mô hình nhỏ nhất và cũng phổ biến nhất. Cách bố trí, số tổ hợp lý và những điều cần biết khi nuôi ngay trong sân nhà ở Đà Lạt.
Ong thụ phấn cho vườn, vườn cho ong nguồn hoa. Nghe rất thuận nhưng có mấy chỗ xung đột thật sự cần giải quyết khi làm ở Đà Lạt.
Nuôi ong dú tại Đà Lạt: độ cao 1500m, lạnh quanh năm, đêm xuống dưới 15 độ. Ong dú là loài nhiệt đới nên đây là ngưỡng giới hạn — nội dung phải nói thật về khó khăn, chỉ ra vùng thấp quanh Đà Lạt hợp hơn.